Nội dung chính
Họa sĩ truyện tranh Huế: Đam mê và văn hoá qua nét vẽ
Ở Huế, truyện tranh không còn chỉ là một thú vui thời thơ ấu mà đã trở thành một phần không thể tách rời của bản sắc văn hoá địa phương.

Đam mê nở rộ từ tuổi thơ
Những cuốn Doremon, 7 Viên Ngọc Rồng, Conan, Trạng Tí hay Trạng Quỷnh mà các bạn trẻ Huế nhận được từ người lớn, hay là những phần thưởng nhỏ trong các kỳ thi học sinh, đã gieo mầm cho một niềm đam mê bất tận. Đối với Hoàng Trọng Thiện (sinh 1999), những trang truyện ấy là “cửa sổ mở ra một thế giới mộc mạc nhưng đầy sức hút”, khiến anh nhanh chóng “bắt đầu làm bạn với cây bút chì”.
Hành trình của Hoàng Trọng Thiện
Thay vì chọn con đường nghề nghiệp ổn định, Thiện kiên trì tự học vẽ, tự sáng tác và đăng tải tác phẩm lên các nền tảng xã hội. Một vài chương truyện tự thực hiện đã thu hút sự chú ý của Light Comic Studio tại Hà Nội, nơi anh được mời hợp tác và hiện đang làm việc toàn thời gian.
Đặc biệt, tác phẩm oneshot mà anh gửi dự thi Comicola – cuộc thi sáng tạo do Công ty Comicola tổ chức – đã mang lại cho anh cảm giác “vừa tự hào vừa hạnh phúc”, xác nhận rằng mình đang đi đúng hướng.
Phong cách của Thiện vẫn giữ những nét giản dị, dễ thương và gắn liền với ký ức tuổi thơ Việt Nam. Quy trình sáng tạo của anh bắt đầu từ lên ý tưởng, viết kịch bản, thiết kế nhân vật, vẽ storyboard và cuối cùng là hoàn thiện bản thảo. “Khoảnh khắc bút chì chạm giấy, tôi chỉ cần thả hồn theo từng nét vẽ” – anh chia sẻ.
Nguyễn Ngô Thiên Bách: Người kết nối độc giả và nhà xuất bản
Nguyễn Ngô Thiên Bách (sinh 1993) là một họa sĩ kiêm nhà thiết kế làm việc cho Nhà Xuất bản Kim Đồng. Anh không chỉ là một độc giả trung thành mà còn là người đưa các tác phẩm truyện tranh đến tay người đọc qua việc thiết kế bìa sách và quản lý bản quyền.
Theo Thiên Bách, truyện tranh không chỉ là “công cụ giải trí”, mà còn là “cánh cửa mở ra nhiều thế giới” giúp nuôi dưỡng trí tưởng tượng, cảm quan thẩm mỹ và cung cấp góc nhìn đa chiều về xã hội. Anh nhấn mạnh rằng, giống như âm nhạc và điện ảnh, truyện tranh có thể phục vụ mọi độ tuổi nếu phụ huynh và giáo viên hiểu đúng giá trị của nó.
Thách thức và tiềm năng của thị trường truyện tranh ở Huế
Dù có tiềm năng phong phú, thị trường truyện tranh Huế vẫn còn “rời rạc, chưa hình thành một hệ sinh thái mạnh”. Các xưởng vẽ, hội chợ sáng tạo và cộng đồng nghề nghiệp phần lớn tập trung tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, khiến các họa sĩ Huế phải đối mặt với khó khăn trong việc tìm kiếm đối tác và nguồn tài trợ.
Tuy vậy, không gian yên bình của Cố đô lại là nguồn cảm hứng vô tận. Thiện thường đưa những cảnh quan, con người và nét văn hoá Huế vào trong tác phẩm, tạo nên một “cầu nối” giữa truyền thống và hiện đại.
Kết luận: Văn hoá truyện tranh không giới hạn độ tuổi
Những câu chuyện của Hoàng Trọng Thiện và Nguyễn Ngô Thiên Bách chứng tỏ rằng truyện tranh ở Huế không chỉ dành cho trẻ con mà còn là một hình thức nghệ thuật đa tầng, có khả năng kết nối các thế hệ và nuôi dưỡng tinh thần sáng tạo. Khi ngành công nghiệp này nhận được nhiều đầu tư hơn, các nghệ sĩ sẽ có cơ hội sống bằng đam mê, thay vì “nuôi đam mê bằng công việc khác”.
Phạm Phước Châu